Thứ Tư, 1 tháng 4, 2020

Barca muốn gán Griezmann lấy Neymar

Theo Sky Sports , Barca định giá Griezmann 102 triệu USD, trong khi PSG chỉ bán Neymar với giá 167 triệu USD. Đại dịch khiến Barca khó lòng dốc hầu bao cho Neymar. Nhưng, họ có thể gán Griezmann với 65 triệu USD để hy vọng PSG nhả ngôi sao Brazil.

Neymar (trái) đang ở đỉnh sự nghiệp. Ảnh: SS.

Neymar (trái) đang ở đỉnh sự nghiệp. Ảnh: SS .

PSG đang khó giữ chân hai ngôi sao - Neymar và Kylian Mbappe. Họ nhiều phiên dịch khả năng phải để ít nhất một trong hai người ra đi. Cặp sao này lần lượt được Barca và Real theo đuổi từ lâu.

Một nguyên nhân khiến Barca quyết chiêu mộ Neymar là vì Lionel Messi. Gần đây, siêu sao Argentina nhiều lần va chạm với lãnh đạo Barca, trên truyền thông và mạng xã hội. Messi muốn Neymar trở về Nou Camp hè 2019, nhưng không được toại nguyện. Nếu tậu được Neymar hè này, Barca sẽ không lo Messi ra đi.

Thương vụ này vẫn còn nhiều dấu hỏi. Griezmann không quá nổi bật sau một năm ở Nou Camp, nhưng anh có thể không đồng ý tới PSG. Ảnh hưởng của đại dịch cũng khiến các đội thận trọng hơn với những thương vụ bom tấn.

Neymar - cầu thủ đắt giá nhất hành tinh - thi đấu cho Barca giai đoạn 2013-2017. Sau đó, anh chuyển tới PSG với giá kỷ lục 249 triệu USD. Đội bóng nước Pháp chưa thể giúp ngôi sao 28 tuổi giành thêm danh hiệu Champions League, và đó là lý do Neymar muốn ra đi.

Hoàng An (theo Sky Sports )

Bệnh nhân 'siêu lây nhiễm' xét nghiệm âm tính hai lần

"Bệnh nhân 34" , doanh nhân Đặng Thị Lynh Trang, 51 tuổi, sống tại TP Phan Thiết, Bình Thuận. Theo Bộ Y tế, hiện bệnh nhân này tỉnh, không sốt, không ho, không khó thở, ăn uống được. Bà có kết quả xét nghiệm hai lần âm tính với nCoV, gần nhất vào hôm 30/3.

Bà này được coi là trường hợp "siêu lây nhiễm" khi trực tiếp và gián tiếp lây cho nhiều người bao gồm chồng, con cháu, nhân viên, giúp việc, đối tác ở TP HCM và đồng nghiệp đối tác.

Trong nhóm 9 người điều trị ở Bình Thuận, phần lớn có kết quả xét nghiệm âm tính hai lần.

Ba người TP HCM dịch công chứng bị lây, đã khỏi bệnh xuất viện hôm qua.

Phun thuốc khử khuẩn trước khoa Nhiễm Bệnh viện Đa khoa Bình Thuận, nơi điều trị các bệnh nhân Covid-19. Ảnh:Việt Quốc.

Phun thuốc khử khuẩn trước khoa Nhiễm Bệnh viện Đa khoa Bình Thuận, nơi điều trị các bệnh nhân Covid-19. Ảnh: Việt Quốc.

Đến tối 1/4, Việt Nam ghi nhận 218 ca Covid-19 , trong đó 64 người khỏi bệnh. Trong số bệnh nhân đang điều trị, có 54 ca kết quả xét nghiệm âm tính từ một đến bốn lần.

Sức khỏe bốn bệnh nhân nặng đang điều trị tại Bệnh viện Nhiệt đới Trung ương cơ sở Đông Anh đều có tiến triển. Chỉ còn một bệnh nhân đang thở máy, lọc máu, chạy ECMO (tim phổi nhân tạo), là bác gái của "bệnh nhân 17".

Nam bệnh nhân 74 tuổi, người Anh, sau khi được rút ống nội khí quản đã tỉnh táo, tiếp xúc được, ho khạc đờm được, không khó thở. Một nam bệnh nhân khác 69 tuổi, cũng là người Anh, được rút ống nội khí quản, tỉnh táo, thở qua ôxy mask.

Cả 3 bệnh nhân này đều đã nhận kết quả âm tính từ 1-2 lần.

Lê Nga

Covid-19 có thể trở thành mạn tính

Báo cáo của các nhà nghiên cứu quân y Trung Quốc đăng trên Medrxiv.org tuần trước cảnh báo về một nhánh nhỏ của nCoV có độc tính thấp nhưng duy trì khả năng lây nhiễm ở một số trường hợp hiếm. Các trường hợp này có triệu chứng mạn tính, rất có thể xuất phát từ một đột biến của virus.

Một người đàn ông trung niên, mặc dù không phát bệnh nặng nhưng đã hình thành một thế "cân bằng động" với nCoV sau 49 ngày nhiễm virus, theo báo cáo trên. Bệnh nhân có nồng độ virus cao, nhưng các chỉ số tế bào miễn dịch lại ổn định.

"Virus và vật chủ thậm chí đã hình thành một mối quan hệ cộng sinh", theo báo cáo.

Các dấu hiệu cho thấy cơ thể bệnh nhân này không thể loại bỏ virus bằng các phương pháp thông thường và vẫn có khả năng lây bệnh cho người khác. Vì thế, họ được điều trị bằng huyết tương của các bệnh nhân Covid-19 đã bình phục. Xét nghiệm sau đó hai ngày cho kết quả âm tính.

Người dân Trung Quốc đeo khẩu trang khi ra ngoài để tránh lây nhiễm Covid-19. Ảnh: Tân Hoa Xã

Người dân Trung Quốc đeo khẩu trang khi ra ngoài để tránh lây nhiễm Covid-19. Ảnh: Tân Hoa Xã

Đến nay, đây là ca có thời gian loại bỏ virus lâu nhất. Các báo cáo cho thấy thời gian trung bình cho tới khi âm tính với nCoV là 20 ngày, lâu nhất là 37 ngày. Thời gian càng dài đối với các ca bệnh càng nặng.

Bệnh nhân này chỉ thỉnh thoảng sốt nhẹ, không ho, run lạnh, khó thở hay bất kỳ triệu chứng Covid-19 điển hình nào khác. Phim chụp CAT cho thấy tổn thương ở cả hai bên phổi, nhưng biến mất vài ngày sau khi nhập viện. Thân nhiệt bệnh nhân cũng quay trở lại bình thường.

Tuy nhiên xét nghiệm lại cho kết quả dương dịch công chứng tính với nCoV, đặc biệt với nồng độ virus cao tương đương các ca bệnh nặng. Trường hợp này "có khả năng trở thành một ca nhiễm bệnh mạn tính nếu không được truyền kháng thể", các nhà nghiên cứu cho hay.

Một người phụ nữ lớn tuổi có tiếp xúc với bệnh nhân này cũng dương tính với nCoV và có các triệu chứng tương đối nhẹ. Mặc dù thuộc nhóm nguy cơ cao, bệnh nhân hồi phục nhanh và có tiên lượng tốt hơn nhiều so với trung bình của các bệnh nhân khác ở cùng lứa tuổi.

Điều tra dịch tễ không phát hiện kết quả dương tính nào khác trong số các tiếp xúc gần thuộc gia đình của bệnh nhân này.

Các nhà nghiên cứu tin rằng điều này có thể là bằng chứng về một nhóm nhỏ virus có độc tính và khả năng lây lan yếu hơn nhưng lại khó loại bỏ hơn. Đồng thời, họ cũng cảnh báo rằng những bệnh nhân "nhiễm mạn tính" có thể dễ bị bỏ qua và gây lây lan trong cộng đồng, tạo nên một đợt bùng phát mới. Khả năng lây lan của chủng virus này qua những con đường khác như quan hệ tình dục vẫn còn cần được nghiên cứu thêm.

Linh Phan (Theo SCMP )

Hồ Quang Hiếu bị ốm khàn tiếng nhưng vẫn phải đi hát để có tiền sinh sống

Vừa qua, tập 8 chương trình “Chọn ngay đi” đã lên sóng với nhiều phần chơi thú vị và hài hước. Tham gia chương trình tuần này có sự xuất hiện của các nghệ sĩ gồm Hồ Quang Hiếu, Hoàng Mèo, Trung Ruồi, Quách Ngọc Tuyên, Đỗ Duy Nam. Trong đó, Đỗ Duy Nam và Trung Ruồi phải bay từ ngoài Bắc vào để ghi hình.

Hồ Quang Hiếu ngượng chín mặt vì bị nhắc tới Bảo Anh trên truyền hình

Hồ Quang Hiếu bị ốm khàn tiếng nhưng vẫn phải đi hát để có tiền sinh sống - Ảnh 1.

Như thường lệ, mở màn chương trình là phần giao lưu của các khách mời. Trong phần giao lưu này, Trường Giang tỏ ra đặc biệt chú ý tới Hồ Quang Hiếu vì chỉ có anh là chưa có vợ con. Trường Giang trêu chọc đàn em: phiên dịch

"Số phát sóng tuần này rất đặc biệt vì chỉ toàn đàn ông với nhau. Tất cả những người đàn ông ở đây đều đã có gia đình. Trung Ruồi vừa có, Hoàng Mèo đã 2 cháu, Quách Ngọc Tuyên 1 cháu, Đỗ Duy Nam 1 cháu, tôi cũng 1 cháu. Chỉ duy nhất Hồ Quang Hiếu chưa có gì thôi, thật đáng buồn".

Tiếp đó, Trường Giang còn hỏi Hồ Quang Hiếu: " Bây giờ chưa có người yêu thì mẫu người yêu của bạn là gì?".

Hồ Quang Hiếu còn đang ngập ngừng chưa biết trả lời ra sao thì Quách Ngọc Tuyên lên tiếng: " Mẫu người yêu của Hồ Quang Hiếu là bán gà".

Hồ Quang Hiếu bị ốm khàn tiếng nhưng vẫn phải đi hát để có tiền sinh sống - Ảnh 3.

Quách Ngọc Tuyên trêu chọc Hồ Quang Hiếu

Câu nói này mọi người phải cười ồ lên còn Hồ Quang Hiếu thì ngượng đỏ mặt. Trường Giang còn phải nhắc: "Quách Ngọc Tuyên kì quá, hãy để mọi thứ ngủ yên đi".

Ai cũng biết Quách Ngọc Tuyên đang ám chỉ tới Bảo Anh, dù cả hai người đã chia tay nhau.

Cách đây một thời gian, Bảo Anh có đăng hình đi dự sự kiện trên Facebook, Hồ Quang Hiếu có vào bình luận " Xong chưa Bảo Anh ơi, về bán cháo gà ". Dòng bình luận này của anh khiến công chúng vô cùng chú ý và nghi vấn cả hai đã quay lại với nhau.

Hồ Quang Hiếu bị ốm khàn tiếng nhưng vẫn phải đi hát để có tiền sinh sống - Ảnh 4.
Hồ Quang Hiếu bị ốm khàn tiếng nhưng vẫn phải đi hát để có tiền sinh sống - Ảnh 5.

Hồ Quang Hiếu ngượng ngùng

Sau đó, Hồ Quang Hiếu vì ngượng quá nên lảng tránh vấn đề, anh nói: " Chỉ cần gặp được người hợp với mình là được rồi. Cứ gặp được người mình yêu thì duyên số trời sẽ tự động đến với nhau".

Trường Giang không chấp nhận câu trả lời này nên liên tiếp hỏi gặng Hồ Quang Hiếu, nhưng nam ca sĩ vẫn không nói mẫu người mình thích là gì, chỉ trả lời chung chung là cái gì cũng thích. Điều này khiến Trường Giang phải ôm đầu bỏ cuộc vì chán nản.

Hồ Quang Hiếu bị ốm khàn tiếng nhưng vẫn phải đi hát để có tiền sinh sống

Trong quá trình giao lưu, Trường Giang thấy Hồ Quang Hiếu bị khàn tiếng nặng, liền hỏi thăm thì anh đáp: " Nhà tôi sửa máy lạnh, cả đêm nằm ngủ dưới máy lạnh nên ho và khàn tiếng. Tuy nhiên, tôi vẫn đi hát đều, mới hôm qua tôi đi hát xong".

Trường Giang lo lắng mới khuyên: " Bị khàn tiếng thì nghỉ đi, chứ như vậy mà đi hát thì sao hát nổi".

Hồ Quang Hiếu bị ốm khàn tiếng nhưng vẫn phải đi hát để có tiền sinh sống - Ảnh 6.

Hồ Quang Hiếu thật thà đáp: " Đi hát có tiền mà, làm sao nghỉ được. Tôi phải đi hát để có tiền sinh sống".

Trường Giang nghe xong liền tỏ ra ngạc nhiên: " Người ta thường nói giảm nói tránh, còn Hồ Quang Hiếu thì nói luôn là đi hát để có tiền sinh sống. Tôi bó tay luôn".

Diễn viên Gia Bảo: “Ngày xưa, tôi gọi mẹ là bà vì không thích mẹ”

Tối thứ 6 tuần này, chương trình “Sức sống thanh xuân” sẽ lên sóng, với sự xuất hiện của diễn viên hài Gia Bảo (cháu nội NSƯT Bảo Quốc), diễn viên Vân Trang, Hoàng Rapper. Tại đây, diễn viên Gia Bảo đã nghẹn ngào chia sẻ về quá khứ của mình.

Gia Bảo may mắn được sinh ra trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật nên được trải thảm đỏ để bước vào sân khấu. Mới hai tuổi, anh đã đi diễn cùng ông nội mình là NSƯT Bảo Quốc.

Thế nhưng, đời sống cá nhân của Gia phiên dịch Bảo lại gặp phải nhiều bất hạnh. Vì cha mẹ li hôn từ nhỏ nên dù có bệ phóng từ gia đình, Gia Bảo vẫn phải tự thân vận động, lăn lộn với nghề từ khi còn ít tuổi.

Diễn viên Gia Bảo: Mẹ tôi làm những chuyện khiến tôi phải mất mặt với người khác, tôi không xưng con với mẹ - Ảnh 1.

Gia Bảo

Nam diễn viên nhớ lại những ngày đầu mưu sinh: " Tôi không sống với cả cha và mẹ từ nhỏ, 14 tuổi đã phải tự mình đi làm kiếm sống. Bởi vậy, khoảng cách giữa tôi và cha mẹ cực kỳ lớn.

Ngày xưa, tôi thậm chí còn gọi mẹ là bà vì không thích mẹ. Mẹ tôi hồi đó không có công ăn việc làm ổn định, không có một nghề nghiệp rõ ràng như người ta. Bà làm những chuyện khiến tôi phải mất mặt với người khác như bán cà, bán dép ngoài đường.

Trong khi đó, tôi lại đang tập tành làm nghệ sĩ nên rất hay mắc cỡ, xấu hổ vì mẹ. Tôi toàn xưng "tôi" với bà chứ không xưng con. Đến lúc lớn rồi, tôi mới hiểu được nhiều thứ trong cuộc sống".

Gia bảo thừa nhận, phải tới lúc gặp vợ cũ là diễn viên Thanh Hiền, Gia Bảo mới thay đổi tâm tính, được khuyên nhủ để có sự yêu thương, đồng cảm với mẹ mình. Anh nói:

" Thanh Hiền từng nói tôi không được làm như vậy, mẹ dù có như thế nào cũng là mẹ của tôi. Cô ấy còn bảo, nếu tôi không thương mẹ thì sau này cũng sẽ không thương con. Cô ấy yêu cầu tôi phải gọi mẹ là mẹ".

Diễn viên Gia Bảo: Mẹ tôi làm những chuyện khiến tôi phải mất mặt với người khác, tôi không xưng con với mẹ - Ảnh 3.

Gia Bảo và vợ cũ Thanh Hiền

Gia Bảo cũng tiết lộ: " Mẹ tôi vốn không có nhiều thiện cảm với Thanh Hiền, nhưng chính cô ấy là người nhất quyết bắt tôi phải thay đổi cách xưng hô, trân trọng tình cảm mẹ con, làm người con hiếu thảo".

Trên sóng truyền hình, Gia Bảo dành nhiều lời cảm ơn tới vợ cũ vì nhờ có cô tác động đến suy nghĩ, tình cảm của anh mà khiến mối quan hệ giữa mẹ con anh khăng khít hơn. Anh nói:

" Nhờ vợ cũ mà tôi và mẹ gần lại với nhau. Thậm chí, bây giờ tôi còn nằm vào lòng mẹ.

Có nhiều thứ tôi nghĩ cả đời mình nhiều khi không làm được đâu nhưng cuối cùng vẫn vẹn trọn được chữ tình, chữ hiếu với mẹ. Tôi phải cảm ơn người đã giúp cho mình được như vậy ".

Diên viên Vân Trang nghe xong câu chuyện liền tiếc nuối nói: " Tôi hơi tiếc và buồn cho câu chuyện của Hiền với Bảo vì đều là đồng nghiệp, hay đóng phim với nhau. Những gì tốt đẹp nhất mình để lại cho nhau như vậy là đủ rồi ".

Diễn viên Gia Bảo: Mẹ tôi làm những chuyện khiến tôi phải mất mặt với người khác, tôi không xưng con với mẹ - Ảnh 4.

Được biết, đây không phải lần hiếm hoi Gia Bảo dành nhiều lời tốt đẹp cho vợ cũ là diễn viên Thanh Hiền.

Trong một chương trình truyền hình cách đây không lâu, hai nghệ sĩ còn vui vẻ hội ngộ, khẳng định tình cảm bạn bè, tri kỷ hậu ly hôn.

Tuy nhiên, ngay sau đó, Gia Bảo và vợ cũ đã có những động thái tranh chấp quyền nuôi con. Gia Bảo còn đăng đàn "tố" Thanh Hiền giam sổ hộ khẩu, gây khó khăn cho cả nhà anh khi làm giấy tờ.

Vì vậy, việc Gia Bảo dành nhiều lời khen ngợi cho vợ cũ trong Sức sống thanh xuân tuần này khiến nhiều khán giả khá bất ngờ.

Thứ khiến Nga liều mình giữ bí mật hơn cả thiết kế bom nguyên tử

Trang mạng Sohu của Trung Quốc có bài viết nói về công nghệ động cơ NK-32 độc đáo của Nga , đồng thời cho biết đây là thứ mà các đại diện quân sự của Nga giữ bí mật chặt chẽ hơn cả thiết kế của bom nguyên tử.

Theo bài viết, Moscow và Bắc Kinh đã hợp tác với nhau trong phiên dịch nhiều lĩnh vực, bao gồm cả lĩnh vực quân sự, trong nhiều năm. Các chuyên gia Nga và Trung Quốc thường trao đổi với nhau thông tin và khoa học và kỹ thuật.

Mặc dù vậy, phía Trung Quốc cho biết, một trong những bí mật mà Moscow không bao giờ chia sẻ là thông tin liên quan đến động cơ phản lực NK-32 trên máy bay ném bom chiến lược Tu-160.

"Người Nga xem trọng bí mật của những động cơ này còn hơn cả việc chế tạo bom nguyên tử" - Tác giả bài viết nhấn mạnh.

Thứ khiến Nga liều mình giữ bí mật hơn cả thiết kế bom nguyên tử - Ảnh 1.

Động cơ NK-32 của Nga. Ảnh: Sputnik

Động cơ NK-32 do nhà thiết kế Nikolai Kuznetsov phát triển. Ngoài mẫu động cơ này, ông còn nghiên cứu động cơ NK-12 lắp đặt trên máy bay ném bom tầm xa Tu-95.

Theo Trung Quốc, Tu-95 đã khá lỗi thời. Chỉ có máy bay ném bom chiến lược B-2 của Mỹ là có thể cạnh tranh với Tu-160 nhờ sự kết hợp của nhiều tính năng.

"Thiên nga trắng" Tu-160 được thiết kế để tấn công các mục tiêu quan trọng ở những khu vực xa xôi và sâu bên trong chiến tuyến đối phương. Mẫu máy bay này được đưa vào hoạt động trong năm 1987 và đã nắm giữ nhiều kỷ lục thế giới. Theo tờ Izvestia, hồi tháng Hai năm nay, hai chiếc Tu-160 đã bay qua biển Barents và biển Na Uy.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào "Làm ơn" thất thanh của bệnh nhân Covid-19

Cô Rossella là bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa, hiện phụ trách tiếp nhận những bệnh nhân Covid-19 từ ngày 23/3 tại một bệnh viện ở Paris. Trước sự bùng phát của dịch bệnh Covid-19 tại châu Âu, cô đã chia sẻ với tạp chí uy tín Pháp L'Express về "nhật ký chống dịch" của mình.

-----------

Đây thực sự là thế chiến thứ III

Tôi 26 tuổi, là một bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa ở Paris. Tôi được phân đến một bệnh viện chuyên tiếp nhận điều trị bệnh nhân Covid-19 và sẽ làm việc ở đó cho đến khi dịch bệnh kết thúc.

Bạn trai tôi là trưởng khoa trong bệnh viện tôi sẽ đến. Anh ấy bắt đầu công việc sắp xếp giường bệnh từ ngày 16/3 để chuẩn bị cho những bệnh nhân Covid-19 sẽ được tiếp nhận. Tôi biết điều gì đang chờ đợi tôi.... Tôi biết, chúng tôi đang trong tình trạng chiến tranh.

......

Những gì Tổng thống [Emmanuel] Macron nói vào ngày 16/3 không phải là tin giật gân, mà là sự thật. Chúng tôi sẽ trải qua một giai đoạn đặc biệt - "Chiến tranh thế giới thứ ba". Chúng ta nên tự hào vì chúng ta là con người, vì chúng ta không ngừng cải thiện. Chúng ta luôn đối đầu lẫn nhau nhưng lần này chúng ta chỉ có một kẻ thù chung. Đây là cuộc chiến đầu tiên trong lịch sử đã đưa tất cả chúng ta xích lại gần nhau, bất kể màu da, ngôn ngữ và tôn giáo.

Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào...

Trong số chúng tôi, có người ban đầu dự định kết hôn, đi nghỉ mát, sinh con, viết tiểu thuyết, đi du lịch.. Nhưng bây giờ những điều này là không thể, mọi thứ đều tạm dừng hoặc hoãn lại. Chỉ có cái chết là không dừng lại...

Cuộc chiến này buộc chúng tôi phải chia tay với cuộc sống thoải mái an nhàn trong quá khứ. Điều này có thể khó khăn, đau đớn và nặng nề, hoặc có khả năng sẽ còn kéo dài. Đôi khi mọi người có thể cảm thấy khó thở, có thể cảm thấy hoảng loạn và bất lực nhưng cần phải học cách thích nghi.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 2.

"Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào... "

Covid-19 là vũ khí lạnh

Thứ hai, ngày 23/3/2020

7h00: Đây là ngày đầu tiên của tôi ở tuyến đầu.

Hôm kia, nước Pháp đã chứng kiến ​​cái chết đầu tiên của một bác sĩ. Tôi nghĩ Victor, anh ấy là người đứng đầu bộ phận tôi sẽ đến, và giờ tôi thậm chí còn sợ hãi hơn. Tôi hiểu rằng tôi không thể ngăn chặn điều này, mặc dù dịch bệnh dường như cứ kéo dài không ngừng nghỉ.

8h00: Tôi đạp xe và để cơn gió buổi sáng không ngừng táp vào má tôi như bị dao cắt. Nỗi đau này là một cảnh báo. Để nhanh chóng đến bệnh viện, tôi phải mất gần nửa giờ, nhưng thà bị đóng băng còn hơn là mạo hiểm lướt qua ai đó trong tàu điện ngầm.

Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt....

Tôi cố đạp xe thật nhanh. Tôi tiến băng băng về phía trước nhưng adrenaline (hormone) bắt đầu tăng lên.

.....

9h15: Một buổi sáng chờ đợi. Chờ đợi các bộ phận thực hiện n lần điều chỉnh; chờ bác sĩ và thực tập sinh nội trú được chỉ định lại theo các nhu cầu khác nhau; chờ đợi bệnh nhân luân chuyển, họ đến khám, chuyển đi, tử vong; chờ đợi cách mệnh lệnh hành chính.... Tuy nhiên, khi bản năng mách bảo chúng ta chạy trốn, chúng ta nên chấp nhận tất cả điều này và đứng yên.

10h00: Trong khi chờ đợi để được chuyển đến một bộ phận nhất định, tôi đã làm một số việc cụ thể. Tôi lấy mã đăng nhập phần mềm và đồng phục. Tôi đã đọc một vài bài báo và tham khảo một trang thông tin tập trung vào các vấn đề khác nhau của bệnh nhân.

Lúc nãy, khi Sara - đồng nghiệp tôi rất quý chào hỏi tôi thì một bệnh nhân xuất hiện triệu chứng khó thở. Người phụ nữ rất trẻ này mới sinh con vào 5 ngày trước. Sara muốn lập tức chuyển cô ấy đến phòng cấp cứu nhưng không có giường. Giải pháp duy nhất là chuyển đến một bệnh viện khác, nhưng tình trạng của cô rất nguy kịch, khiến các bác sĩ cân nhắc nhu cầu đặt nội khí quản trước khi chuyển đi. Cuối cùng họ đã từ bỏ thao tác này bởi họ không thể mở cổ họng của người mẹ trẻ. Mọi người đưa cô lên xe cứu thương và cô biến mất về phía của sự sống hoặc cái chết. Chúng tôi sẽ không bao giờ biết về điều đó.

12h00: Vào buổi trưa, tôi không làm gì cả nhưng cảm thấy kiệt sức. Lãnh đạo yêu cầu tôi đến văn phòng. Vào thời điểm quan trọng, anh ấy yêu cầu tôi đến khoa cách ly bệnh nhân được chẩn đoán mắc Covid-19. Cuối cùng tôi cũng ra chiến trường rồi, dầm mình trong đau đớn và sẽ chiến đấu với tử thần...

Những người cao tuổi nhất được chăm sóc ở đây. Ngay từ đầu, họ có quyền ký một tài liệu khẳng định họ "không cấp cứu". Họ sẽ không được cấp cứu, vì dữ liệu cho thấy trong đợt dịch này, những người trên 70 tuổi sẽ không thể sống sót dù được đặt nội khí quản.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 4.

"Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt...."

Tôi vào nhóm nhưng không ai vì thế mà ngừng tay. Không có thời gian... Tôi bắt đầu nghiên cứu hồ sơ bệnh án của bệnh nhân. Trước khi đi gặp họ, tôi phải học các quy trình mặc và cởi quần áo [bảo hộ], và rửa tay mà không có bất kỳ sai lầm nào. Tuy nhiên, không có đủ nguồn cung để tuân thủ...

Trước khi tôi rời khỏi phòng, từ hành lang vọng đến tiếng gào thất thanh, không ngừng năn nỉ: "Làm ơn! Làm ơn!" . Là một bệnh nhân không thể chấp nhận việc phải rời xa người thân trong khoảnh khắc hấp hối. Vô số người yêu nhau không biết rằng họ vừa trải qua giây phút cuối cùng bên nhau. Covid-19 là một vũ khí lạnh, âm thầm đưa người ta vào chỗ chết...

16h00: Tôi không mang theo bữa trưa. Các nhà ăn, phòng ăn của bệnh viện đã đóng cửa và chỉ có cửa hàng cà phê ở phía xa còn kinh doanh. May mắn thay, có socola trong văn phòng của thực tập sinh. Tôi vừa ăn và vừa làm việc, xem bệnh án lâm sàng của một bệnh nhân. Thời gian còn lại của buổi chiều đều là làm việc.

Một cụ ông 85 tuổi mà Victor tiếp nhận hôm thứ Năm, theo dự đoán trước đó của các bác phiên dịch sĩ, có thể sẽ qua đời vào đêm đó, nhưng đến nay ông vẫn còn sống. Hôm nay, cụ ông ấy đã trở thành một trong những bệnh nhân của tôi. Ông sẽ không ở lại lâu. Lần này, ông có thể sẽ ra đi vào ban đêm. Nhờ điều trị, ông cảm thấy không đau đớn về thể xác. Trái lại, ông vô cùng đau khổ về mặt tinh thần vì ông chỉ có một cô con gái duy nhất trên cuộc đời nhưng cái chết quyết định đưa ông đi và họ không thể gặp lại nhau. Ông có thể muốn chống cự, muốn chiến đấu và muốn đối đầu với số phận chán ghét này nhưng ông không có năng lượng. Cuối cùng vẫn là bất lực, thậm chí ông cũng không thể khóc, chỉ có thể che mắt mình bằng lớp nước mắt phải khó khăn lắm mới có thể rơi ra.

20h00: Victor đến tìm tôi, thế là đủ cho ngày hôm nay. Anh chở tôi về nhà. Chiếc xe đạp đành để lại bệnh viện tối nay. Tôi không còn sức để đạp xe. Tôi cần được nghỉ ngơi, bởi vì lúc này chúng tôi vẫn đang chuẩn bị cho trận chiến, và chúng tôi chưa đi đến thời điểm tồi tệ nhất, và những ngày tiếp theo sẽ còn tồi tệ hơn.

Tôi thử cố gắng quên đi cuộc chiến này

Thứ tư, ngày 25/3/2020

Tối nay, tôi để xe đạp trong bệnh viện. Khi trở về nhà, khao khát bình yên bên nhau của chúng tôi rất mạnh mẽ. Tôi không đủ can đảm để đạp xe trong cái lạnh của Paris. Victor là bạn trai của tôi và cũng làm việc trong bệnh viện. Tôi mỉm cười với anh ấy, và sau đó hỏi anh ấy: " Nếu em về nhà với anh thì có làm phiền anh không? ". Victor cười lớn. " Đương nhiên là không, em yêu! ". Anh ấy đặt một cánh tay sau vai tôi và chúng tôi cùng nhau rời khỏi thế giới đầy mầm bệnh mà chúng tôi cùng chiến đấu vào ban ngày.

Buổi tối, giống như Victor, tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau.

Đôi khi chúng ta thậm chí còn cười nhạo kẻ thù của mình. Có lẽ chúng ta không nên như thế: Chúng ta biết rằng một ngày nào đó nó có thể tấn công chúng ta, xâm chiếm chúng ta và khiến chúng ta đau đớn. Điều đó thật tệ. Con người rất mong manh. Đôi khi, khi không khí đặc biệt nặng nề, chúng ta cần thả lỏng.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 6.

"Tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau".

Tối nay sau khi rời bệnh viện, Victor nói với tôi: " Một nụ hôn với Covid-19 chứ? ". Ở trên đường lớn, chúng tôi vừa mỉm cười, vừa đi bộ và trao cho nhau nụ hôn qua lớp khẩu trang. Đây là cách mà đôi khi, chúng ta tự cổ vũ bản thân để thay thế nỗi sợ hãi. Bởi vì chiến tranh không chỉ là nước mắt, đổ máu và cái chết. Đó còn là tình yêu, những tia sáng của nhân loại giúp chúng ta đấu tranh bất chấp đau thương, nặng nề.

Victor còn nói: " Thật là một ngày kỳ lạ ." Các bác sĩ ở phòng bệnh điều trị bệnh nhân Covid-19 đều trải qua cảm giác bất lực kỳ lạ. Bệnh nhân rất nhiều. Những người bệnh đang hồi phục cần được chăm sóc nhưng không nhất thiết phải vào bệnh viện. Những người bệnh nặng cần được chuyển đến phòng ICU và họ biết rằng không nhất định sẽ có giường. Trên thực tế, phòng điều trị Covid-19 chủ yếu được sử dụng để chăm sóc cho những bệnh nhân đang ở trạng thái trung gian giữa hai đối tượng trên.

Chúng tôi chia thành nhóm. Đầu tiên là dành cho những người trẻ tuổi. Tình trạng bệnh của người trẻ thường được kiểm soát. Nếu họ phục hồi tôi, chúng tôi sẽ đưa họ về nhà. Nếu tình trạng của họ biến động, họ sẽ tiếp tục được giữ lại để theo dõi. Nếu họ suy hô hấp nghiêm trọng, chúng tôi sẽ đưa họ đến phòng ICU càng sớm càng tốt.

Thứ hai là dành cho những người cao tuổi nhất. Đối với họ, ICU không phải là một lựa chọn, ngay cả trong mơ. Người cao tuổi quá yếu, không thể chịu đựng hoặc chịu đựng rất khó khăn mà chúng tôi cũng không tìm được giường bệnh. Vì vậy, họ cần phải được thăm khám trong phòng chờ, cố gắng phục hồi những người có thể phục hồi. Khi không còn hy vọng, mới bắt đầu để họ ra đi trong an nhiên. Rõ ràng, điều này là không thể khi họ phải cô độc rời xa người thân.

Họ có thể không đau đớn về thể xác, nhưng chắc chắn rằng họ sẽ giằng xé về tinh thần.

Thứ ba là dành cho những người chưa thực sự cải thiện, nhưng tình trạng hô hấp không bị suy giảm đến mức phải chuyển sang ICU. Chúng tôi thường sẽ đưa họ vào khoa hô hấp.

Tất cả bệnh nhân đều đã ở bệnh viện trong một thời gian dài. Bởi vì bệnh tiến triển chậm và đôi khi không thể đoán trước. Và làm thế nào chúng tôi có thể đưa một bệnh nhân về nhà khi nơi đó có cha mẹ 80 tuổi của họ? Trong những trường hợp như vậy, chúng tôi tìm kiếm các giải pháp khác, nhưng không phải lúc nào cũng tìm được.

Trong trường hợp bình thường, khi một bệnh nhân nhập viện, họ cần được theo dõi thường xuyên, vì tình trạng bệnh thay đổi liên tục. Cần phải điều chỉnh chăm sóc theo tình trạng và phản ứng của họ với các phác đồ điều trị, cần luôn luôn thận trọng. Nhưng rõ ràng, tình hình hiện tại là rất khác....Tùy thuộc vào lưu lượng bệnh nhân, chúng tôi sẽ ở trong phòng cấp cứu hoặc phòng chờ.

Nhiều bác sĩ cảm thấy chóng mặt vì sự thay đổi này. Ngày hôm nay của Victor là như vậy, còn tôi vẫn ổn.

"Trên thực tế, anh rất lo lắng" , Victor nói. " Anh cảm thấy vô dụng khi không có gì đặc biệt xảy ra. Rõ ràng là anh có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh vẫn không di chuyển, anh cảm thấy bất lực. Anh biết chúng ta nên hành động một cách nhịp nhàng và có tổ chức. Thay đổi nơi làm việc dựa trên số lượng bệnh nhân có thể là không thể thực hiện được và sẽ đến hỗn loạn. Khi đôi chân nghỉ ngơi quá nhiều, trái tim sẽ đập nhanh hơn ".